LienMangVietSan admin Posts : 188  |
Posted 31/07/2006 07:22:57 PM | | Vẫn Say T́nh Mẹ
Đêm qua vẫn dáng thân thương lắm
Mẹ đến bên con thật dịu dàng
Âu yếm vuốt ve từng sợi tóc
Ḷng con êm mát gió xuân sang
Mắt buồn nhưng vẫn đầy tha thiết
Tŕu mến nh́n con mẹ thật yêu
Không nói một lời nhưng con biết
Thương con trai út mẹ nuông chiều
Rưng rưng ngấn lệ lỏng ṿng tay
Mẹ bước lui ra
tiếng thở dài
Con bỗng giật ḿnh choàng tỉnh giấc
Ḷng con thương quá - cơi trần ai
Mẹ ơi! Con tiếc trong ngơ ngẩn
Gặp mẹ sao không nói câu nào
Chưa kịp ôm hôn, chưa kịp hỏi
Th́ ra nửa giấc mộng đời đau
Mười mấy năm rồi con xa mẹ
Đôi mắt thân thương buổi giă từ
Con vẫn giữ nguyên ḷng con trẻ
T́nh thương gửi mẹ - chữ đầy thư
Tháng ngày mẹ bệnh con đau xót
Tủi phận không nuôi được mẹ già
Không giặt áo quần, không thang thuốc
Ḷng con mẹ hiểu
đắng trời xa
Ngày mẹ xuôi tay yên giấc ngủ
Phải mấy tuần sau con mới hay
Chị bảo mẹ thương thằng xa xứ
Mẹ buồn, mẹ nhớ tính từng ngày
Chị không gọi báo tin cho biết
Mẹ mất v́ lo sợ con buồn
Mẹ ơi! Cơi thế nầy đă hết
Người thương con nhất cơi đời thường
Không nh́n thấy mẹ giờ ly biệt
Vuốt mắt cho yên giấc ngủ đời
Không đội khăn tang, không được khóc
Ḷng con mưa gió lạnh lùng trôi!
Mẹ ơi! Thỉnh thoảng con say giấc
Mẹ đến bên con thật vội vàng
Nước mắt thâm t́nh vương bên gối
Ảnh h́nh của mẹ- nặng t́nh mang
Ngày nào cờ cũ bay vàng lại
Con về thăm mộ mẹ, mộ ba
Đứa con đen số nhiều ngang trái
Về lại quê hương ấm cửa nhà
Thy Lan Thảo
*
Tháng Bảy Mưa Ngâu.
Em đi tháng bảy mưa ngâu,
Nghe từng giọt buốt tim đau: Ta về!
Chập chờn muốn vượt bến mê,
Hôm nào má tựa, vai kề, giờ xa!
Chiêm bao ḿnh vẫn chung nhà,
Trong mơ em vẫn hiền hoà dễ thương,
Chỉ đôi mắt: Vời vợi buồn,
Em à! Rả rích đêm trường mưa rơi,
Đường đời kẻ ngược, người xuôi,
Đường t́nh vạn nẻo ngày vui chóng tàn.
Thương mênh mang! Nhớ mênh mang!
HoàngYến.
*
Chuyện T́nh Mưa Ngâu
Ngưu Lang đợi chờ
Chức Nữ ngóng trông
T́nh yêu vời vợi
Bắt nhịp cầu Ô Thước mong manh
Đàn quạ bay ngang qua sông
Sải cánh dài lộng gió
Hương hoa sữa mênh mang
Ước nguyện cuộc t́nh được nối lại
Dù chỉ một ngày cho một năm xa cách
Gặp nhau trong giây phút
Tay nắm tay
Trong giấc mộng tương phùng
Những giọt mưa th́ thầm rơi trên lá
Mưa tháng 7 hạt mưa bụi rơi rơi
Không phải chỉ có mùa đông
Trời mới đổ những cơn mưa hành hạ
Mưa Xuân, mưa hồng, mưa thu
Giữa mùa hè nắng cháy
Mưa vẫn rơi
Để làm ướt đôi vai gầy
Để làm rung lên nốt nhạc buồn sầu năo
Buổi chia tay
Em không khóc
Không hiểu v́ sao
Những giọt mưa tháng hạ làm ướt mắt em
Và mắt anh cay
Cuộc t́nh nào không có mưa bay
Chuyện t́nh yêu anh đă kể
Từ ngàn xưa loài người chưa biết khổ
Thế giới này nở đẹp một rừng hoa
Hoa Hạnh Phúc muôn màu khoe sắc thắm
Bầu trời xanh, nắng ấm vương mây lành
Từ ngàn xưa loài người chưa biết khóc
Giọt nước mắt chưa một lần nhỏ xuống
Để đau buồn cho những buổi chia xa
Tháng 7 mưa Ngâu là chuyện t́nh lạ
Không bao giờ ...có được
Bởi v́ người con gái
Chưa biết buồn, biết khổ buổi phân ly
Bỗng một ngày kia người em lạc bước
Lang thang vào cơi mộng xa xăm
Nơi đây có muôn ngàn tinh tú
Ngàn v́ sao lấp lánh giải thiên hà
Ánh trăng huyền ảo mông mênh
Nỗi buồn cô quạnh
Nỗi u sầu chưa bao giờ biết đến
Thẩn thờ
Hoang vắng
Khu vườn lăng mạn quyến rũ bước chân
Em mơ mộng t́nh yêu là những ǵ diệu vợi
Là thế giới huyền ảo cao sang
T́nh yêu không bao giờ xa cách
Nằm trong bàn tay
Năm ngón tay thon nâng niu ǵn giữ
Nhưng hôm nay
Em với tay sao không với tới
Hạnh phúc bồng bềnh
Chợt vụt tắt
Em hoảng sợ, bỗng nhiên bật khóc
Giọt nước mắt đầu tiên từ đó
Rơi xuống trần
Lạnh lùng
Chua xót
Giọt nước mắt rơi trong nắng hạ
Đợi chờ
Hội ngộ
Buồn vui nào cũng khóc
Tháng 7 nào
Trời cũng đổ Mưa Ngâu
Cho những cuộc t́nh phân ly được nối lại
Cho loài người vẫn măi măi yêu nhau
Tôn Thất Phú Sĩ
*
Bài Thơ Xin Gởi Thế Nhân
Đây một bài thơ mới viết xong
Chân thành từng đoạn, chữ như ḷng
Đơn sơ như lũy tre làng cũ
Tha thiết như t́nh yêu núi sông
Là một bài thơ gởi thế nhân
Lời tim thổn thức, ư như vần
Xin anh, xin chị, xin em đọc
Để hiểu thêm thơ, một chút gần
Để cảm rằng thơ, có tấm ḷng
Thơ cùng vận nước trải hưng vong
Thơ chia đau khổ t́nh dân tộc
Thơ góp huy hoàng cảnh núi sông
Để biết là thơ có trái tim
Biết mừng non nước buổi b́nh yên
Biết thành vũ khí ngăn chân giặc
Biết giục muôn người hăy đứng lên
Để giữ quê hương, để giữ nhà
Để tô Tổ Quốc gấm cùng hoa
Để không dung dưỡng quân tàn bạo
Phá nát luân thường, nát quốc gia!
Thơ cũng là thơ của dịu dàng
Của ngày hoa nở, tối trăng lan
Của bao la lắm, t́nh nhân loại
Của mộng yêu thương, nghĩa đá vàng...
Thưa đấy, bài thơ mọn, thế thôi
Viết bằng ngôn ngữ tự bao đời
Ư không gian dối, lời không ngọt
Chỉ có chân phương một nghĩa: NGƯỜI!
Ngô Minh Hằng
*
Dỗi Hờn...
Em dỗi hờn chi mắt lệ buồn
Đêm dài gối mộng lệ sầu tuôn
T́nh mang nỗi nhớ theo ngày tháng
Giận măi cho sầu thêm vấn vương
Những lúc mưa buồn thấy lẻ loi
Bên nhau em chẳng nói nên lời
Giọt mưa từng hạt rơi trên áo
Lặng đứng nh́n tôi mắt lệ rơi
Phố xá chiều qua, phố thật đông
Hẹn sao không đến để em mong
Ḿnh em đứng đợi ḷng xao xuyến
Cho nắng buồn lên mắt dỗi hờn
Chiều vắng công viên lá rụng buồn
Thu về gió lạnh nắng chiều buông
Ghét anh lỡ hẹn không thèm đến
C̣n lại ḿnh em nỗi nhớ thương
Tà áo em bay dưới nắng vàng
Bên đường lá rụng chiều Thu sang
Lá bay lặng lẽ rơi trên tóc
Thương dáng thơ ngây áo lụa hàng
Từ đó xa nhau chẳng một lời
Chiều mưa tơi tả xác hoa rơi
Thu mang gió lạnh, trời mây xám
C̣n lại ḿnh tôi bước lẻ loi
Tôi nàng hai đứa đă xa nhau
Ngày tháng trôi mau bạc mái đầu
Thu đến gợi buồn thêm kỷ niệm
T́nh ta ngày ấy nhạt phai mầu
Nguyễn Vạn Thắng
*
Người Dưng
Cớ chi mặn muối cay gừng
Đôi ta chả phải người dưng là ǵ?
Khác nhà, lạ cả đường đi
Kẻ phương Đông lại người kia phương Đoài
Lạ lùng, một gái, một trai
Họ tên ai có giống ai đâu mà!
Người dưng từ thuở sinh ra
Đến hôm nay nữa vẫn là người dưng!
Nếu như hoa chẳng hương lừng
Th́ con bướm lạ đâu dừng cánh bay
Chập chờn bướm trắng như mây
Hồn nhiên hoa nở gió lay nhẹ nhàng
Thế rồi con bướm dịu dàng
Ghé môi xuống nụ hoa vàng trao hôn
Người dưng hai kẻ lặng hồn
Nửa ṿng nhật nguyệt quay cuồng chiêm bao
Gừng cay muối mặn làm sao
Người dưng bỗng nhớ ngọt ngào... người dưng!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
*
Thưa Anh
Anh à! Chỉ một t́nh si
Quên ăn, bỏ ngủ tội ghê cô nàng
Anh à! Chỉ một chữ thương
Chân đi không đến, cứ vương vấn hoài
Chữ yêu từ hồng lắm gai
Từ hoa hé nụ sương mai đọng cành
Ḿnh anh, chỉ một ḿnh anh!
Đường đi không đến quẩn quanh ngẩn người
Nên anh chớ có than trời
Hoa em sẽ héo cánh rời cuống hoa
Một ḿnh anh thôi đó nha!
Bướm ong lắm cánh. Thật thà, mấy ai?
Á Nghi
|