LienMangVietSan admin Posts : 188  |
Posted 24/08/2006 08:41:07 PM | | Tháng Bảy Báo Ân
Hàng năm ngày lễ Vu Lan
Con nơi đất khách lòng man mác buồn
Đôi dòng lệ vẫn trào tuôn
Mỗi khi nhớ Mẹ tâm hồn xót xa
Ngày con cất bước ly gia
Là ngày vĩnh biệt Mẹ già từ đây
Mẹ ơi ! Con nhớ ngày này
Đàn con của Mẹ đọa đày lao lung
Tháng tư cảm thán não lòng
Tháng tư con Mẹ xuôi dòng Đại Dương
Lạc loài trôi nổi bốn phương
Nửa chôn đáy biển nửa vương cõi trần
Tháng bảy Vu Lan báo ân
Trước ngôi Tam Bảo con dâng nguyện cầu
Cầu xin chư Phật nhiệm mầu
Hào quang tiếp dẫn linh hồn trầm luân
Con nay xin giữ Tứ Ân
Nguyện cầu Tông Tổ siêu thăng cửu huyền
Ơn Cha nghĩa Mẹ hiện tiền
Làm con chữ Hiếu mối giềng đạo Con:
“Còn Cha còn Mẹ thì hơn (1)
Không Cha không Mẹ như đờn đứt giây
Đờn đứt giây còn xoay còn nối
Cha Mẹ mất rồi con phải mồ côi
Cây khô đâu dễ mọc chồi
Mẹ già đâu dễ sống đời với con
"Công Cha như núi Thái Sơn
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”.
Trần Bửu Hạnh (Mùa Vu Lan 2006)
(1) Các câu ca dao miền Nam với điệu hò ru con
*
Ríu Rít Chim Ca
Gửi bé Cẩm Tơ
Ơi con chim bé nhỏ
Ríu rít mỗi buổi chiều
Tan ca trời nắng đỏ
Nhà yên vắng quạnh hiu!
Chim ríu ra ríu rít
Nhảy chuyền vui trong lồng
Ta nhìn chim yêu thích
Trời vẫn rộng mênh mông
Ta vẫn thường quên lãng
Ngày tháng mặc kệ đời
Năm giờ xe nổ máy
Mười năm lặng lờ trôi
Năm giờ chiều về lại
Trống vắng cảnh nhà yên
Hai con phòng cửa đóng
Chó chim đùa lãng quên!
Ơi con chim bé nhỏ
Líu lo nói những gì
Ta ngồi trên ghế thở
Buồn nhớ tuổi xuân thì...
Đã qua rồi ngày tháng
Mơ mộng tuổi đôi mươi
Thương một thời chinh chiến
Thân tù tội ...đổi đời
Tóc trắng màu thương nhớ
Con bé bỏng thơ ngây
Đường tự do ta bước
Tuổi chồng chất quá đầy...
Ơi con chim bé nhỏ
Ríu rít hót trong lồng
Đất người không kịp thở
Giờ nào để thương mong!
Tiếng chim kêu ríu rít
Chút vui nắng chiều tà
Thy Lan Thảo
*
Em Không Thể Nào Quên
Anh của em,
Thời gian qua rồi không ai níu được,
Dẫu Trời Đông - Trời Tây ngăn cách muôn trùng,
Chưa hết đâu: Xa mặt cách lòng,
Nhưng....
Anh có hiểu tình trong giây phút ấy?
Một chút ngây thơ,
Một phần vụng dại,
Đã khắc vào lòng em hai chữ thiên thu,
Chiều nay,
Đi dọc bờ sông Potomac
Nhìn lá đỏ, cam, vàng chen lẫn vào nhau.
Bóng anh loáng thoáng với nụ cười nửa miệng,
Anh yêu thương,
Đã biết cuộc đời đâu có gì vĩnh viễn,
Sao lòng em đau,
Đầu em muốn nổ tung,
Em không thể nào quên... cho đến hơi thở cuối cùng.
Em đi ngược bờ sông,
Chỗ có con dốc cao và đứng đó,
Em muốn hét thật to,
Muốn gọi tên anh trăm nghìn lần theo từng nhịp thở
Anh ơi,
Thời gian trôi. Hờ hững trôi...
Những tưởng được sống bên nhau trọn cuộc đời.
Xa! Xa! Xa!...và anh xa biền biệt.
Anh của em,
Em không thể nào quên. Anh có biết?
Vâng! Anh yêu! Em nào đã quên đâu!
Hoàng Yến
*
Tình Ta...
Sáng nay lạ, lòng anh buồn nặng trĩu
Nắng bên đường, cũng trống vắng đìu hiu
Chỉ tại em, lòng tôi nhớ thật nhiều
Hay tôi đã yêu em từ dạo ấy?
Dẫu biết rằng tình ta giờ ngang trái
Để tỏ tình bằng tất cả con tim
Hay ta sẽ ... vùi chôn cả nỗi niềm
Đem tâm sự tỏ bày lên trang giấy?
Người vô tình nên chẳng bao giờ thấy
Trái tim buồn đang giăng kín hồn anh
Chỉ mong sao dù một phút cũng đành
Cho tôi nói: "Yêu em và mãi mãi"
Nếu hỏi sao: "anh yêu nhiều thế đấy"
"Anh mỉm cười đổ lỗi: "tại nơi em"
Có lẽ yêu, lòng hoài mãi chưa quên
Niềm vô vọng khi tình vui không trọn
Còn không em cơn mưa chiều gió lộng
Kỷ niệm nào chôn chặt cuộc tình ta
Dòng thời gian theo ngày tháng nhạt nhòa
Tình tan vỡ, tim lòng đau thắt đoạn...
Nguyễn Vạn Thắng
*
Đón Bước Quân Vương
Vầng trăng mười sáu xinh, tròn quá
Em đợi chàng đây, hỡi Quốc Vương!
Cung nữ đêm nay nơi Nguyệt Điện
Hân hoan vũ tấu khúc Nghê Thường
Hãy cao lên nữa, này cung điệu
Cho lắng lòng ta thuở bão bùng
Cho nụ hoa đời nao nức trổ
Cho hồn lăn lóc chốn mê cung...
Rót thêm mỹ tửu vào ly ngọc!
Ta uống cho say giấc mộng vàng
Cung nữ! Hát lên lời diễm tuyệt
Cho lòng ngây ngất thuở hồng hoang
Đào tiên hái xuống, mau đem lại
Đũa bạc dâng lên. Trổi phím ngà!
Ta đợi Quân Vương cùng dự tiệc
Rộn ràng lên nữa, khúc hoan ca!
Quân Vương ta hỡi, xin nghinh tiếp
Trống nổi lên mau, đón bước chàng
Xin hãy bình thân nơi điện ngọc
Đài tim em đấy, cứ đăng quang!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
*
Khó
“Dò sông dò biển dễ dò
Mấy ai lấy thước mà đo lòng người” *
Chín người mười ý ai ơi
Ráng tìm cho được nụ cười khó ghêGiả
“Giả đò mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh kẻo buồn” *
Thăm anh lại thấy khác thường
Thì ra anh đã có nàng khác thươngVí Dầu
“Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi” *
Khó đi thì kiếm đường về
Tại sao lặn lội nhiêu khê làm gì?Cha
“Công cha như núi Thái Sơn” *
Nhưng con đối lại thua hòn Vọng PhuMẹ
“Thương con mẹ chẳng có chi
Cho nên mẹ phải bù chì cho con” *
Tới giờ con vẫn giận hờn
Bù chì không đủ tốt hơn bù tiền
Cung Đỉnh
* Ca dao
*
Bài Thơ Tháng Tám
Tháng Tám đã về trước ngõ
Nắng trưa thơ thẩn hiên nhà
Lâng lâng nỗi buồn mùa hạ
Chợt nhớ một thời đã qua
Một thuở ngày hè êm ả
Có người đếm bước vu vơ
Trưa về nghiêng nghiêng nắng đổ
Dừng bên trường cũ ngẩn ngơ
Tháng Tám đã về trước ngõ
Mưa rơi lất phất bên thềm
Chợt nhớ một khung trời nhỏ
Một dòng sông trắng trôi êm
Một thuở hạ về phượng đỏ
Rộn ràng dáng nhỏ sang sông
Để lại bên nầy Bến Cỏ
Một người đứng ngẩn ngơ trông
Tháng Tám đã về trước ngõ
Đôi chim thơ thẩn giậu thưa
Tần ngần ngó qua song cửa
Ô hay, nhớ quá hạ xưa !
Bỗng dưng nghe lòng nức nở
Xôn xao ray rứt bồn chồn
Nhớ quá trường xưa lớp cũ
Hạ nầy ai nhớ mình không?
Bạch-Loan
|