LienMangVietSan admin Posts : 188  |
Posted 24/08/2006 08:43:17 PM | | Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.
Lời Tình Cho Sông Núi
Thương mến gởi về Quê Hương và Đồng Bào Việt Nam tôi.
Anh như chú bướm
Em đóa hoa lan
Xuân hồng hoa bướm hân hoan
Mượt mà tuổi ngọc ngày vàng mộng xanh.
Anh, trai sông Hậu
Em, gái Hà Thành
Vì em mắt biếc mày thanh
Một lần diện kiến mà thành vấn vương.
Em nơi phố thị
Anh trấn biên cương
Xa nhau anh nhớ, em thương
Lòng chung nguyện ước quê hương hòa bình.
Một Thu pháo đỏ
Em mặc áo tình
Vui ghê, đám cưới chúng mình
Em thành vợ lính bộ binh kiêu hùng.
Em, người chinh phụ
Anh, lính bốn vùng
Anh đi giữ núi gìn sông
Việc nhà gánh vác thay chồng, cậy em!
Nhưng rồi cuối Tháng Tư Đen
Non sông bức tử ba miền đau thương
Súng sao bẻ giữa chiến trường???
Người sao khóc giữa quê hương thanh bình???
Em thành vợ "Ngụy"
Anh kẻ hàng binh
Đã toan được chết cho vinh
Xót em với nước điêu linh vì thù!!!
Mỗi năm bốn chuyến
Được lệnh thăm tù
Chắt chiu em góp từng xu
Nuôi con em lại nuôi tù, thủy chung!
Em nơi thủy tận
Anh chốn sơn cùng
Lòng đau một mối hận chung
Nhà tan nước mất, não nùng, xót xa
Con thơ thương vắng tình cha
Sâm Thương chia biệt, sơn hà ngửa nghiêng!
Quê hương thống khổ
Dân tộc ưu phiền
Tà quyền tàn ác đảo điên
Xô dân vào cảnh trường thiên hận sầu!
Kẻ phơi xương đầu núi
Người vùi xác biển sâu
Tàn hung chấn động địa cầu
Tệ đoan xã hội nát nhầu sử xanh.
Gái mười hai làm điếm
Trai mười một gian manh
Giết người, trộm cướp hoành hành
Bạo quyền tham nhũng từ thành đến quê.
Đảng thừa bạc tỉ
Dân thiếu trăm bề
Mặc dân đói khổ ê chề
Đem tiền đảng đốt mua về đêm vui.
Đây lời sông núi
Giục giã muôn người
Xin mau đem ánh mặt trời
Xua ngày tăm tối, xua đời thương đau.
Sáng lên hỡi lửa nhiệm màu
Mà đưa dân Việt qua cầu oan khiên.
Để chàng bướm mộng
Để đóa hoa hiền
Để nòi để giống Rồng Tiên
Vui ngày quang phục, ba miền tự do!
Ngô Minh Hằng
*
Đổi Chiều
Mồm thì chống cộng hót hô hô
Mà vẫn lòn trôn cháu "bác Hồ"
Thậm thụt chui về nghe chỉ thị
Hân hoan trở lại tịt nhi nhô
Phải chăng đã được ban ơn phước?
Nên mới tuân hành đậy nắp bô?
Gớm nhỉ! Mới đi về mấy chuyến
Mà giờ ngoan ngoãn tựa con... tô!!!
Trần Ngân Tiêu
*
Chống Cộng Hóa Chạy Hiệu
Chống Cộng như ngươi tựa đá bèo
Mồm thì toang toác cái vòi teo
Đảng đưa lời hứa cho nhà đất (*)
Ngươi đổi lương tâm hoá lộn lèo
Bỗng chốc biến ra thằng chạy hiệu!
Bao giờ đổi kiếp thứ bò heo?!
Vẫn còn nhăng nhít nhi nhô nhắng
Nhìn thấy, người ta chỉ muốn... đèo!
Trần Ngân Tiêu
(*) Ngày nào ngươi "say sưa chống cộng", nay được VC "dụ khị" trả lại nhà đất cả vốn lẫn lời, ngươi thành kẻ chạy hiệu cho VC, tối ngày vác chuyện VC trả nhà đất đi "dụ khị" người khác...
*
Chống Thật Hay Chống Cuội?
Chân / Giả đời nay thật khó lường!
Người thì ghét bỏ; kẻ thì thương
Thương thì ca tụng, khen nhân nghĩa
Ghét ắt phê bình, bảo bất lương!
Cộng Sản gian ngoan và xảo trá
Phe ta thận trọng kẻo tai ương!
Cò mồi đối kháng này lương Đảng!
Chiến sĩ Quốc Doanh nọ xuất dương!
Hồ Công Tâm
*
Họa: Hãy Suy Nghĩ Bằng Đầu
Giả / Chân quả thật khó mà lường
Nên phải nghĩ suy kẻo lụy thương
Bất cẩn một ly, phù ác tặc!
Nghi ngờ quá đáng, tội hiền lương!
Có nghi, nhưng chớ thành Tào Tháo
Dầu sợ, cũng đừng hóa ễnh ương
Hãy sống một đời cho đáng sống
Bóng câu đang đuổi bóng tà dương
Xà Beng
*
Quê Hương Chốn Nào
Dạo:
Thân tàn vượt biển, ai người nhớ,
Áo gấm về làng, lắm kẻ quên.
Ca Dao Đắng:
Tay thưa vuốt ánh đèn chong,
Phòng khuya con sóng biển Đông lạ giường.
Câu ca dao mất quê hương,
Đường mây vất vưởng, lối sương vật vờ
Ngậm ngùi nhớ khoảnh vườn mơ,
Hoa tình thỏ thẻ, bướm thơ thì thào.
Nắng đùa tuổi mộng lao xao,
Buồn len mắt tím, phượng chao bước hồng.
Ca dao giấc mộng đương nồng,
Giặc phương Bắc đã xua giông bão về.
Qua cơn binh lửa não nề,
Gông cùm Đỏ khép, trời quê tan tành.
Rừng sâu ngập máu dân lành,
Con thuyền bỏ xứ bập bềnh biển khơi.
Ra đi son sắt một lời,
Cắn răng thề quyết thoát nơi ngục tù.
Than ôi số kiếp phù du,
Bến bờ vô định, thiên thu gọi sầu.
Chăm chăm nỗi chết trên đầu,
Phút giây định mệnh, đáy sâu dựng mồ.
Đảo hoang xương trắng loã lồ,
Đêm đêm trăng vẽ bóng khô lâu buồn.
Trăm năm suối hận còn tuôn,
Máu hồng vẫn chảy đắng nguồn biển Đông.
Sương khuya thấm mớ bòng bong,
Câu ca dao đắng bên song nghẹn ngào .
Thương người một kiếp lao đao,
Xác thân viễn xứ hư hao cuối đường.
Mịt mù khói sóng trùng dương,
Đất xưa còn đó, quê hương chốn nào?
Trần Văn Lương
*
Thế sự
Trong uất nghẹn, vang tiếng gào dân chủ
Máu lệ nhòa, mờ khắp cả không gian
Non sông ơi, bao khắc khoải điêu tàn
Nơi hải ngoại, đám hoạt đầu múa rối
Nhìn Quê Hương, những linh hồn vô tọâi
Đang đọa đầy trong bóng tối âm u
Ôi tiếng kêu, nơi ngưỡng cửa ngục tù
Hòa xiềng xích kéo lê đời nô lệ
Trách tạo hóa lỡ sinh loài cẩu trệ
Gieo tai ương, thống khổ xuống dân lành
Khắp quê hương tang tóc, ngập mùi tanh
Đời héo hắt, như mùa khô, nắng cháy
Tiếc bao kẻ hững hờ, vờ không thấy
Miếng đỉnh chung, thối rữa cả tâm hồn
Sống ươn hèn, uốn khúc, nhục nào hơn
Trò tung hứng, Vẹm "nối vòng tay lớn"
Ôi ! đáng tiếc những tâm hồn lợn cợn
Bởi vì đâu, móc ngoặc lũ tội đồ
Sắc nhạt nhòa, hoài cố gắng điểm tô
Chai, mốc quá, phấn son đành vô dụng.
Phạm Thanh Phương
*
Như Bầy Ngựa Ngoan
Trồng cây cần có thời gian
Trồng người từ lúc khăn quàng "đỏ xanh"
Nghị Quyết 36 hình thành
Đưa ra hải ngoại tung hoành dọc ngang
Thời cơ, tiếp cận chỉ đàng
"Nối Vòng Tay Lớn" bàng hoàng xót xa!
Tháng tư giặc chiếm quê Cha
Bài ca cướp nước còn xa lạ gì
Con ơi! Đừng quá thơ ngây
Sa vào quỷ kế như bầy ngựa ngoan
Công Cha nghĩa Mẹ cưu mang
Thế hệ con phải sẵn sàng dấn thân
Vạch trần kế hoạch Marathon
Đưa ra hải ngoại tiếm danh cộng đồng
Bày trò chạy bộ vòng vòng
Từ Âu sang Mỹ lan dần Úc Châu
Đấu tranh theo kiểu cơ cầu
Con sâu có thể làm rầu nồi canh
Dân chủ không phải cầu xin
Ba mươi năm đủ dân mình chua cay
Cộng Đồng Hải Ngoại ra tay
Đập tan bè lũ tay sai Cộng thù.
Trần Bửu Hạnh
*
Ô Danh
Đau lòng vì lũ cộng quân
Một phường bán nước, buôn dân đê hèn
Non sông gấm vóc Tổ Tiên
Ngày nay bị chúng cắt đem dâng người!
Đây là nỗi nhục muôn đời
Gây nên do một lũ người vong nô!
Từ khi lập quốc tới giờ
Chưa bao giờ chịu nhuốc nhơ cảnh này!
Tổ Tiên ra sức dựng xây
Giang san nay mất vào tay kẻ thù
Chỉ vì một lũ đần ngu
Nỡ đem đất nước cơ đồ ông cha
Hiến dâng cho nước Trung Hoa!
Khiến cho dân Việt xót xa hận sầu!
Xưa nay biên giới VIệt Tầu
Nam Quan là đất phần đầu nước Nam
Trải qua tên bốn ngàn năm
Bao đời bảo vệ giang san vẹn toàn
Cõi bờ riêng biệt, hiên ngang
Việt Nam muôn thuở vẻ vang, hùng cường
Từ thời quốc tổ: HÙNG VƯƠNG
Vua Nam ngự trị Nam phương rõ ràng (*)
Không hề khiếp sợ ngoại bang
Hận thay Việt cộng nay làm ô danh!
NBT
(*) Thơ Lý Thường Kiệt: Nam Quốc sơn hà Nam Đế cư
*
Thơ Nguyễn Chí Thiện
Núi
Người đứng đó, cao to giữa loài cây cỏ
Song ngàn vạn mối lo ngày đêm chập chờn chực đó
Chắc người hiểu rõ
Bao kẻ thèm đặt chân lên đỉnh đầu người
Người nhô lên trong những cơn động đất nhất thời
Thì rồi cũng có thể nhất thời
Người chìm chôn trong những cơn đất động
Hỡi núi cao lồng lồng!
Chót vót song chon von và không lớn rộng
Quanh quẩn bên người toàn lũ phù vân
Người càng cao càng tê lóa tâm thần
Vận mạng của người nguy mất!
Người quên cả dưới chân người là đất
Năm tháng nặng đè, đất sụt, đứng vào đâu?
Người có chiều cao, mà chẳng có chiều sâu
Lòng dạ của Người tối tăm biết mấy!
Tục ngữ đo người không quá ba thân cây
Ôi chỉ những kẻ khờ ngây
Mới khiếp hãi coi người là vĩ đại
Văn minh càng cao, người càng thấp đi thảm hại
Trên đầu người bao kẻ đã bay qua
Hang vực người bao kẻ đã xông pha
Còn ta
Ta chỉ nhìn qua và lắc đầu buồn bã
Ta biết người chỉ là chất đá
Giá trị không bằng con cá lá rau
Người ì ra, không xấu hổ với đàn sau
Nặng chịch, thù lù, thô lỗ
Cao mà chẳng chút thanh cao
Nói gì lớn lao đức độ
Những con người của thời đại cung trăng
Diệu kỳ đồ sộ
Nếu người cản trở đường đi
Sẽ đục thủng ruột người hoặc san bỏ người đi
Bằng mọi cách!
Hỡi núi!
Biết bao kẻ trong bọn người thét ra lửa
Một thời hổng hách
Đã lần lượt từ lâu lạnh ngắt tàn tro
Thế giới này không thể để cho
Một lũ các người nhấp nhô hỗn độn
Trong tương lai các người sẽ không còn là nơi chốn
Cho các loài độc xà và ác thú nghênh ngang
Trái đất rồi đây chỉ có những ngai vàng
Cho những kẻ nhô lên từ Trái Tim vĩ đại!
(1973)
Đất Này
Đất này chẳng có niềm vui
Ngày quệt mồ hôi, đêm chùi lệ ướt
Trại lính, trại tù, người đi không ngớt
Người về thưa thớt dăm ba
Trẻ con đói xanh như tàu lá
Cày bừa phụ nữ đảm đang
Chốn thôn trang vắng bóng trai làng
Giấy báo tử rơi đầy mái rạ
Buồn tất cả
Chỉ cái loa là vui!
(1965)
|