LienMangVietSan admin Posts : 188  |
Posted 06/09/2006 07:10:02 PM | | Trăm Năm
Đêm nay trời buồn không trăng không sao
Anh ơi, anh đâu? T́m anh phương nào?
Anh như chim trời. Anh như vầng mây
Em chờ mong anh buồn lên mi gầy
Em chờ mong anh mà nghe tâm tư
Mông mênh muôn phương từng cơn đau nhừ
Giờ này anh đâu, mà đây ḿnh em
Trời đêm u buồn. Trời đêm màu đen!
Nghe không anh ơi, em kêu tên anh
Trong niềm đau thương âm vang không thành
H́nh như cung sầu bay cao cùng mây
Khi anh xa rồi t́nh không c̣n đầy
Dư âm vang vang ai cười hoan mê
Người trong tay người anh quên đường về
Người trong tay người tṛn vui không anh
Ai hay trăm năm là câu vô t́nh....
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
*
Em Không Là Vợ
Mây không chuyển mà sao mưa lại đến
Tháng sáu Sài G̣n, phượng nở mùa thi
Cô bé Văn Khoa áo trắng nhu ḿ
Đang bước vội, sợi mưa đùa lên tóc
Trời đang nắng- mới vừa tan giờ học
Tựa cổng trường nh́n hoa nắng chờ anh
Từng phút rồi, từng phút lại qua nhanh
Ghét anh quá, bao nhiêu người nh́n ngó
Cứ trễ hẹn để rồi: “cô em nhỏ
Đừng buồn anh, đừng phụng phịu anh thương”
Mưa tan trường mát mẻ xuống phố phường
Tóc em ướt- mắt mi cong em ướt
Ngồi sau anh- vạt lụa tà tha thướt
Đường Sài G̣n mưa vẫn ấm t́nh nhân
Con lộ, hàng cây vẫn rất quen thân
Ḿnh măi măi bên nhau, t́nh luôn đẹp
Tuổi mười tám em hồn nhiên tóc kẹp
Đă qua rồi tháng sáu ngỡ như mơ
Ai thương ai, ai nhớ, ai đợi chờ
Ai phụng phịu dỗi hờn ngoe nguẩy bước
Kỷ niệm đong đầy làm sao biết được
Trời đổ mưa khi vệt nắng c̣n in
Trong ḷng anh vẫn đậm rơ dáng h́nh
Màu áo trắng, Văn Khoa, đường Cường Để
Đất ly hương nhưng ḷng ta đâu dễ
Quên t́nh xưa thuở tuổi biết đam mê
Hoa phượng rơi, mùa thi lại hiện về
Rất rơ nét như môi vừa chạm má
Nắng có thể làm rũ buồn hoa lá
Nhưng ḷng ta tháng sáu vẫn không nguôi
Nắng nóng Houston chỉ thấy ngậm ngùi
Nhớ màu nắng Sài G̣n- Em tri kỷ
T́nh kỷ niệm luôn đậm đà thi vị
Một chút ḷng xa xót gửi vào thơ
Một chuyện t́nh dù chỉ c̣n trong mơ
Anh vẫn viết, gió chuyền tâm ư nhớ
Cô bé ngày xưa- sao không là vợ?!
Thy Lan Thảo
*
Ngơ Cũ
Ngày xưa ngang ngơ nhà anh,
Em như bướm trắng tung tăng vô t́nh,
Mặc ai thương ngắm, trộm nh́n,
Tiếng đôi guốc gỗ xập x́nh tim anh.
Nếu mà đừng có chiến tranh,
Anh thưa Thầy Mẹ chúng ḿnh thành đôi,
T́nh đời oan trái em ơi,
Gần nhà xa ngơ, em rời quê xưa,
Anh ngồi buồn! Anh làm thơ!
Ba mươi năm vẫn tôn thờ t́nh yêu.
Nhớ thương em! Nhớ thương nhiều!
Hoàng Yến
*
Vui
Nụ cười tươi nở trên môi
V́ con thành tựu tương lai huy hoàng
Lưng chừng lên dốc thênh thang
Bao lâu c̣n nhớ c̣n mang nụ cười
V́ con vui nên ḿnh vui
Hân hoan đón nhận con người thiện tâm
Mở ḷng ha hả cười lên
Mở ḷng tung cánh lâng lâng rộn ràng
Cung Đỉnh
*
Nhớ
Mới ngày nào đă gọi xưa
Tóc giờ nửa trắng nửa lưa thưa dần
Tim c̣n chảy máu rần rần
Gan c̣n hừng hực tưng bừng hát ca
Lo chi xa lắc xa lơ
Thời gian nào có bỏ qua người nào
Nhớ rồi th́ tính làm sao?
Không dưng ai lại lao đao làm ǵ
Quay đầu tiếc nuối xuân th́
Sao bằng hăng hái bước đi oai hùng.
Cung Đỉnh
*
Như Rong Rêu
Kỷ niệm bám vào khung cửa nhớ
Như rong rêu mọc rễ chùm sâu
Tay nầy muốn nhổ, tay kia cản
Nên dĩ văng thành nỗi khổ đau.
Giếng mắt em thâu h́nh tứ phía
Nhốt dung nhan lệch kẻ t́nh si
Dung nhan dần hóa rong rêu mốc
Trôi giữa ḍng thương một lỡ th́.
Môi cười duyên, dẫu nhạt son hồng
Vẫn bắt đời ta trả nợ xong
Trong cuộc t́nh đầu chưa tính sổ
Đă rong rêu với phận lưu vong.
Tay ngọc ta nâng tự thuở nào
Dáng h́nh tạo măi giấc chiêm bao
Rong rêu viền kín trang hồi ức
Nỗi nhớ giành tranh một lối vào.
Kỷ niệm bám đầy khung cửa nhớ
Như rong rêu ngủ cạnh bờ quên
Tay nầy đánh thức, tay kia cản
Nên dĩ văng buồn khó xóa tên.
Lưu Thái Dzo
*
Mưa Tháng Hạ
Anh nào biết bên em giờ thắng Hạ?
Để mưa về làm ướt áo em anh
Nắng ngoài hiên vội tan biến đi nhanh
Cho mây xám buồn giăng trên phố nhỏ
Mưa nắng Hạ gợi thêm niềm nhung nhớ
Buổi hẹn ḥ, hai đứa bước chung đôi
Đi bên em nghe hơi ấm, gọi mời
T́nh hai đứa mặn nồng theo năm tháng
Mưa phố nhỏ giờ đây buồn vắng lặng
Từng giọt sầu rơi ướt bờ vai anh
Giọt vỡ tan theo lối nhỏ mong manh
Đem giá lạnh vào hồn anh nỗi nhớ
Tiếng mưa như gọi thầm tên của Nhỏ
Để nhớ về kỷ niệm thuở xa xưa
Tuổi thơ ngây ta bắt bướm, vui đùa
Em vẫn bảo: “Yêu nhau, đừng xa nhé”
Cơn mưa Hạ gợi buồn bao xiết kể
Dấu chân buồn trên phố nhỏ quạnh hiu
Một ḿnh anh trên phố vắng tiêu điều
Nh́n chiếc lá nổi trôi theo ḍng nước
Nguyễn Vạn Thắng
*
Mắt Anh
Em xem giùm mắt anh
Có cái ǵ là lạ
Vừa xanh như trăng thanh
Vừa hồng như lửa hạ
Vừa vàng như nắng hanh
Em xem giùm mắt anh
Có cái ǵ lấp lóa
Nhưng không là vảy cá
Cũng không là thong-manh
Em xem giùm mắt anh
Có cái ǵ kỳ dị
Không phải là cận thị
Không phải là viễn thị
Không phải là loạn thị
Giác-mạc vẫn trong lành
Mắt vẫn sáng long lanh...
Thật ra, anh biết rành
Không cần t́m loanh quanh
V́ nó là tâm bệnh:
H́nh em trong mắt anh!
Thật ra, anh không đau
Không cần t́m bệnh lư
Anh cần em chú ư
Cốt để được gần nhau
Em là một nụ cười
Em là đóa hồng tươi
Cho ḷng anh thắm măi
Cho anh tin yêu đời
Thanh Thanh
*
Tháng Bảy
Tháng Bảy về đây! Tháng Bảy rồi!
Tao phùng Ngưu Chức một đêm thôi!
Cầu Ô thấy đó ch́m đâu mất
C̣n lại mưa và nước mắt rơi?
Tháng Bảy êm ru tiếng nguyện cầu
Những người thiên cổ đă về đâu?
C̣n trong ḷng đất trong tù ngục
Hay thảnh thơi cùng với lá thu?
Tháng Bảy thương sao đám lá vàng
Hôm nào xanh biếc tưởng không tan
Mà mưa mấy giọt xanh thành tím
Rồi tím rơi theo sự úa tàn!
Tháng Bảy tôi đi t́m chút nắng
Nắng hồng như thể cánh chim bay
Vương vương đỉnh núi màn sương mỏng
Không khéo tôi nḥa trong đám mây!
Tháng Bảy anh ơi một tiếng thầm
Nói ǵ rồi cũng hận ngàn năm
Sao không êm tựa như cơn gió
Rất dịu dàng như thể bước xuân.
Thảo Nguyên
|