LienMangVietSan admin Posts : 188  |
Posted 22/09/2006 03:05:24 PM | | Tang Thương
Xin thành kính nghiêng mình trước sự thống khổ của bao gia đình lâm nạn biến cố 11/9/2001.
Sáng thứ ba đầu tuần
Trời xanh nắng vàng êm
Mùa thu vừa mới chớm
Vạn vật sống bình yên
Bỗng một thoáng hư không
Hai tòa nhà sụp đổ
Thủ đô chợt bàng hoàng
Bởi đạo tặc phi nhân
Hàng vạn người tức tưởi
Trong biển lửa mênh mông
Không một lời trăn trối
Không một tiếng kêu than!
Con mất cha mất mẹ
Anh mất chị mất em
Vợ mất chồng thống khổ
Chồng mất vợ đảo điên!
Tang thương về dồn dập
Máu xương và nước mắt
Hàng vạn người chôn xác
Mỹ Quốc dấy căm hờn
Tháng bảy mùa Vu Lan
Mùa xóa tội vong nhân
Sao nhuốm toàn đau khổ?
Kẻ vô tội chết oan!
Cầu ơn Trời gia hộ
Nhân loại được bình an
Sinh linh vừa tử nạn
Sớm giải thoát siêu thăng
Tịnh Như
*
Một Thoáng
Ngước trông chẳng thấy cố nhân
Ngoảnh nhìn lối cũ phù vân khói mờ
Nếu đời không chỉ là mơ
Sao ta đơn độc bơ vơ suốt đời
Có em thì cũng thế thôi
Làm sao quên được những lời cho quê
Mây trôi không biết đường về
Nên ta kéo kiếp lê thê tháng ngày?
Trần Ngân Tiêu
*
Mấy Lời Sau Cuối
Tâm lòng ai gửi và ai nhận
Để bước đời đi vướng nghĩa ân
Ta vẫn nửa đời luôn lận đận
Từng bước chân đi đẫm bụi trần
Thơ vẫn niềm vui của riêng ta
Bảy năm nghĩa nước nợ sơn hà
Tám năm oan nhục trong xiềng xích
Một thuở xuân thì tủi xót xa
Mắt đã thấy và tai đã nghe
Lời thơ góp nhặt ý đi về
Ai vui nhung gấm lòng ta vẫn
Nhớ lại bước đời một thoáng mê
Em đến tìm ta buổi chớm thu
Ban mai còn sót chút sa mù
Mắt ta nghi ngại nhìn em bước
Đời khó biệt phân bạn với thù!
Em tỏ tiếng lòng, mật rót tai
Áo nhung, chiều nắng, dáng trang đài
Trong gương tóc đã phai màu úa
Ta sợ nên im tiếng thở dài
Em gửi theo tình thắm nụ hôn
Nghe như xao xuyến dậy trong hồn
Nhịp tim ta rối rồi giai điệu
Nghĩa sắt son tình xưa đã chon
Em oán thù ta tuyết lạnh băng
Dệt lời huyễn mộng cách chia ngăn
Em à! Ta rõ lòng ta lắm
Tiếng thị phi kia- Ý muộn màng
Thôi nhé mùa thu cứ để mây
Cho lòng lãng đãng ý tình say
Gió lên chi để cho mây trắng
Tủi phận chia lià, lơ lửng bay
Thy Lan Thảo
*
Pha Trà Nhớ Mẹ
Nửa đêm thức giấc pha trà
Một mình đối bóng lòng da diết buồn
Bên chung nước đượm hương thơm
Phải gì ba mẹ uống cùng với con
Năm đó bánh mứt tết còn
Loay hoay Mẹ dậy đun soong nước chè
Đưa tay ba nhận đầu hè
Mẹ chờ đợi sáng ra nghe ngóng hàng
Mồng sáu trẻ đã đến trường
Mẹ ngồi đợi cháu đứa thương đứa đòi
Mâm hàng có từng đụt khoai
Có xấp giấy bóng điểm vài hoa xuân
Nhưng rồi mẹ cứ tần ngần
Gượng đứng mà sao đôi chân chẳng chìu
Bây giờ mình con hắt hiu
Con bỏ ba lại để phiêu lưu đời
Ba buồn khuất bóng bên trời
Cuộn mình tức tưởi khóc nơi xứ người
Mẹ ơi - Tiếng vạc đem rơi
Con còn với ấm nước sôi pha trà.
Lê Cẩm Thanh (Tampa FL)
*
Chiều Ngồi Quán Cóc Sàigòn
tạt quán cóc bên đường
gọi một xị rượu đế
thêm một con mực khô
khì khà men rượu đắng
quên chuyện đời nhí nhô.
hết xị này! - xị nữa
ta cụng ly với ta
khà khà vui quá nhỉ?
tổ cha đời ma quỉ
sao chỉ có mình ta?
sao đời nhiều dối trá?
sao đời lắm điêu ngoa?
rượu chi mà nhạt nhẽo
sao uống hoài chưa say
xin cho thêm xị nữa
uống - cho đời cuồng quay
uống - để quên tất cả
quên - ngày tháng lưu đày
quên - nửa đời lưu lạc
chỉ! - nhớ em chiều nay
Phan Tưởng Niệm
*
Em Là Một Trời Thơ
Khi anh làm một bài thơ tình ái
Là trong đầu cứ liên tưởng đến ai
Em - chính em - nét dịu dàng con gái
Đã thôi thúc anh dệt mộng lâu dài.
Em hiện ra giữa cuộc đời trần tục
Muôn sao sa cũng không thể sánh bằng
Chắc vì thế anh chịu đời tù ngục
Bởi nghĩ rằng em sáng rực như trăng.
Rồi đâu biết đến một ngày nào đó
Em chợt về trong những giấc ngủ trưa
Anh tha thiết nói những lời bày tỏ
Ôi thương em - thương biết mấy cho vừa.
Cô bé ngập ngừng ấp a ấp úng
Má ửng hồng đồng tiền lúm rất duyên
Gần bên nhau mà cứ thích làm nũng
Thôi miên anh sống chết cũng chung thuyền.
Từ bấy đến giờ bao lâu rồi nhỉ?
Tình mười năm - tình tri kỷ em ơi!
Cả một trời thơ tràn trề thi vị
Nhờ thế mà anh yêu quý cuộc đời.
Thơ dẫu nghèo - anh vẫn còn mài miệt
Mộng tưởng em hoài, em biết hay không?
Ôi cứ nhớ ánh mắt tình da diết
Làm cho thơ mãi thuần khiết tuôn dòng.
Trần Thanh
*
Tình Trăm Năm
Em bốn mùa tuyết giá,
Anh là ngọn lửa hồng,
Đem hơi ấm rất lạ,
Mà cả đời em mong.
Em là mây viễn xứ,
Anh là gió muôn phương,
Thổi lộng chiều vương nắng,
Nên đời hết u buồn!
Em là vùng đất thấp,
Anh dòng chảy phù sa,
Tô bồi bao mầu mỡ,
Cho lòng em nở hoa.
Cám ơn anh đã đến,
Lúc dòng đời đẩy xô,
Anh mãi là điểm tựa,
Cho em viết bài thơ.
Hoàng Yến
*
Nâng Chén Bâng Khuâng
Dù cho rót rượu vào thơ
Rót cho đầy chén càng mờ ngày xanh
Em chưa làm nát lòng anh
Mà đời ta đã tan tành từ lâu
Bao năm nước chẩy qua cầu
Nơi ta còn lại vài câu lạc vần
Ngẩng nhìn mây nước bâng khuâng
Cho sông núi ấy có ngần ấy sao?
Đời đâu phải giấc chiêm bao
Hơi men lừa đảo ta vào phù vân!
Trần Ngân Tiêu
*
Đuổi Nắng
Ơi nắng, biến đi khuất mắt ta!
Dường như nắng giấu tội E Và
Truyền lưu hế hệ gia tài máu
Và nước mắt đen khó xóa nhòa?
Nắng từ đâu khoác áo giai nhân
Ve vãn tuổi xanh, dụ, bảo thầm
Bỏ lại sau lưng thù hận cũ
Tương lai sẽ chắp cánh Thiên Thần!
Nắng đã thiêu ngàn vạn ước mơ
Lạc loài trên núi, biển, sông hồ
Trời đất đâu đó còn vang vọng
Tiếng khóc than đòi hỏi tự do.
Ơi nắng, chuồn đi khuất mắt ta!
Nắng về, có dữ, có hiền hòa
Ta lùa nắng ấm vào hồn, sưởi
Và đuổi nắng màu máu hiện ra.
Lưu Thái Dzo
*
Mầu Chiều
Chiều chiều dõi mắt bốn phương
Xa xăm quê cũ mờ sương núi rừng
Viền trăng khuất bóng phù vân
Nhà ai khói xám lưng chừng đồi xa
Bóng chiều che khuất đường qua
Gót chân lữ thứ biết là về đâu
Màu chiều tô đậm nỗi sầu
Thương người quê cũ dãi dầu nắng mưa.
Nhớ hoài ngõ trúc đường xưa
Gặp nhau lời nhẹ nghe vừa lòng nhau
Ngỡ rằng duyên thắm mộng đầu
Ngờ đâu năm tháng phai màu tóc tơ.
Người đi lỡ bước bơ vơ
Hoài trông chốn cũ mịt mờ khói sương
Chiều hôm lẻ bóng bên đường
Cố hương biền biệt nỗi buồn mênh mông!
Hàn Thiên Lương
|