LienMangVietSan admin Posts : 188  |
Posted 02/10/2006 11:23:59 PM | | Bóng Chiều
Hẹn em buổi chiều thứ Sáu
Sao anh lại để em chờ?
Mắt dõi phương trời đau đáu
Mà lòng hờn tủi, bơ vơ
Em đứng buồn như pho tượng
Như nàng Tô Thị ngày xưa
Tượng buồn, tượng không khóc được
Em buồn, nước mắt thay mưa!
-
Vì đâu anh quên lời hẹn
Hay lòng anh đã đổi thay?
Nếu không, sao anh chẳng đến
Để em bóng nhỏ đường gầy
Em buồn, bầu trời bỗng xám
Nắng chiều cũng nhạt màu tươi
Sông kia còn đo sâu, cạn
Nhưng sao đo được lòng người!
-
Thế rồi em hờn, em trách
Nói lời ngờ vực tình yêu
Vị tình đắng bờ môi lạnh
Bơ vơ em với bóng chiều...
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
*
Chút Ý Sau Cùng
Em viết chi lời ngọt ý mê
Để tình quay bước ngõ yên về
Hết rồi ân nghĩa sao đành đọan
Trăng sáng nghiêng đời
cảnh thảm thê!
Ta hiểu tình em quá vội vàng
Bên chồng sao lại ước đò ngang
Bên con mà nói lời nhung nhớ
Ta nhận mà tâm thật ngỡ ngàng
Em hiểu đời ta tuổi úa thu
Tám năm oan nhục cảnh lao tù
Bạn ta lắm đứa xiêu mồ mả
Việt Bắt đau lòng nhớ tháng Tư
Em đến như là một áng mây
Dịu dàng che khuất nắng trưa nay
Cho ta chút mát đời đen bạc
Hay rủ ta vào đắm cuộc say
?!
Ta sợ đời mê nên đứng yên
Sao em lại nỡ trách ưu phiền
Đem tình đổi oán gây ray rứt
Đời tỉnh ai cười rũ ý điên
Có nghĩa gì em tiếng thị phi
Con đò tách bến tiễn người đi
Nước trong gợn sóng chèo chia cách
Nghĩa của tình yêu lợi ích gì!?
Ta chỉ buồn cho chuyện thế nhân
Sông sâu đâu thể có đôi lần
Nặng lòng- ngọt ý trời đông giá
Để rối đời hư chữ rẽ phân
Thôi nhé tình em ta trả em
Mai nầy có chợt tỉnh trong đêm
Em đem phiền muộn lau đôi mắt
Để khỏi bận lòng nghe nhịp tim
Thy Lan Thảo
*
Đi Giữa Vườn Trăng
Đi dọc phố phường ngỡ giữa vườn xưa,
Đèn đường sáng choang tưởng trăng vằng vặc,
Hôm nào tiễn anh em sa nước mắt,
Hai nửa tinh cầu biết còn gặp nhau?
Em sợ cuộc đời biển hoá nương dâu,
Em sợ lòng người thấy lê quên lựu,
Giờ hài lòng chưa? Anh như ngày cũ!
Em cũng dịu dàng tựa thuở mới quen,
Tháng năm càng nồng giây phút ấm êm,
Hạnh phúc giản đơn những ngày già bạc,
Một thời chiến chinh tưởng rằng đã mất,
Lưu lạc xứ người nhớ mãi vườn trăng.
Hoàng Yến
*
Trăm Trứng Trăm Con
Ai vá giùm ta một mảnh lòng
Tơi bời vụn vỡ với non sông
Điêu linh tức tưởi đời dâu bể
Mấy độ thăng trầm vẫn thủy chung
Ai sưởi giùm ta một cõi lòng
Lạnh lùng hoang vắng những ngày Đông
Ôi, con chim én cô đơn ấy
Đời mãi chia lìa vạn nhánh sông!
Ai hiểu giùm ta một chuyện lòng
Đau thương cuồn cuộn sóng vô chung
Hồn ta quằn quại hồn vong quốc
Những vết thương buồn của núi sông
Hãy đến cùng ta, những tấm lòng!
Như ta đã đến tự hư không
Nhìn nhau mà nhận ra nhau nhé
Trăm trứng trăm con giống Lạc Hồng!
Và hiểu cho nhau những nỗi lòng
Để cùng chuyển núi lại dời sông
Nắm cho chặt nhé, tay nhau đấy
Thì có nhiều chi nước biển Đông?!
Ngô Minh Hằng
*
Bóng Thời Gian
Ta đã tan tành hết tuổi thơ
Mong tàn chinh chiến dệt trời mơ
Mà nay giữa nẻo đường ngơ ngác
Ngước mắt nhìn trời, nhớ chút xưa!!
Một kỷ niệm xưa còn sót lại
Chỉ thêm nhức nhối buổi tàn xuân
Dẫu cho cố với trời cao rộng
Chỉ nhói cơn đau gấp vạn lần!
Dù chẳng tiêu điều bởi hợp tan
Khác chi thành quách đã điêu tàn
Nếu vầng nhật nguyệt không xoay bóng
Liệu những chiều hôm có nắng vàng?
Bước đã chùn chân, vẫn muộn màng
Buông tay, thua cuộc với thời gian
Ngoảnh nhìn phương cũ xa vời vợi
Ta chẳng còn chi, kể cả nàng...!
Trần Ngân Tiêu
*
Thu Từ Hôn
Nầy em, trời đã sang thu
Gió chiều hôn nhẹ môi thư tâm tình
Thu về cho lá thêm xanh
Cho cây nở thịt, cho cành căng da
Mặt trời lửa hạ đi qua
Màu xanh Hồng Lạc đứng ra chịu đòn.
Nầy em, thu lại từ hôn
Với loài nắng quái: cội nguồn dối gian
Cuộc từ hôn có chứng nhân:
Mùa hè đỏ lửa, xác thân ngập đường
Chứng nhân còn có nông trường
Người tù chết nắng, thịt xương khô cằn. (1)
Nầy em, thu lại đăng quang
Cẩm bào pha sắc lá vàng thu rơi
Mỗi năm, thu của đất trời
Khoét sâu mạch nhớ dòng đời lưu vong
Nhớ thôn xóm, nhớ ruộng đồng
Người phương đoài nhớ phương đông mỏi mòn.
Thu bên nầy, uống, ăn ngon
Thu nhà , mỗi độ, buồn nôn suốt ngày
Vì không cánh tự do bay.
Lưu Thái Dzo
(1) Cựu Trung Tá Không Quân Đặng Bình Minh chết vì nắng tại nông trường Trại tù Vĩnh Phú ở miền Bắc.
*
Chiều
Theo cánh chim vạn dặm,
Hoàng hôn thầm lặng về,
Chút nắng còn sót lại,
Gợi lòng ta nhớ quê.
Nhớ quê nghèo nắng ấm,
Tan trường chung lối về,
Cùng hái hoa đuổi bướm,
Trong vườn ai. Vui ghê!
Đẹp sao thời hoa mộng,
Tất cả: Màu hồng tươi.
Cám ơn em yêu dấu,
Cho đời ta niềm vui.
Dù đạn bom khói lửa,
Đã chia cách đôi đường,
Tình thơ ngây vẫn đẹp.
Nên chiều nay nhớ thương.
Hoàng Yến
*
Hà Nội Tôi Yêu
Hà Nội yêu, bao giờ về thăm lại
Nhớ Thu buồn, héo hắt chiều Hồ Tây
Giã từ nhau... ngày ấy lá rơi đầy
Mưa rất nhẹ, đủ làm em ướt áo
Hà Nội yêu, sao quên thời thơ ấu
Tuổi học trò, trang mực tím thương yêu
Nhận thư em, đọc suốt cả buổi chiều
Lòng vui sướng, rộn lên niềm khôn tả
Hà Nội yêu, cơn mưa chiều vội vã
Con phố buồn, vẫn tấp nập người qua
Nắng hàng hiên, mờ nhạt dấu phai nhòa
Hạt mưa rớt thấm vào lòng nỗi nhớ
Hà Nội yêu, sao quên chiều lộng gió
Hai đứa mình gom nhặt trái sấu chua
Phố Tràng Thi hàng cây sấu trái mùa
Nhặt trái chín vào bàn tay nhỏ bé
Hà Nội yêu, dấu chân buồn cô lẻ
Bước chân gầy, trên phố nhỏ đìu hiu
Bao năm xa, nhớ mãi cơn mưa chiều
Con phố cũ, nỗi sầu lên muôn thuở
Hà Nội yêu, con đường xưa dấu nhỏ
Công viên buồn trong gió nhẹ ru êm
Hai đứa ngồi vương mắt lệ tình em
Chiều Thu xuống nắng hồng lên đôi má
Hà Nội yêu sao quên mùa hoa sữa
Đường Nguyễn Du trên lối nhỏ ta về
Hương sữa thơm ngào ngạt phút đam mê
Ta dìu bước đưa nhau vào tình ái...
Nguyễn Vạn Thắng
|