LienMangVietSan admin Posts : 188  |
Posted 31/07/2006 07:24:37 PM | | Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh.
- Trân trọng.
Đáp Từ
(Trả lời những vị đã khuyên NMH không nên làm thơ đấu tranh mà hãy làm thơ tình)
Thưa, tôi viết những vần thơ sông núi
Vì hồn tôi trong nhịp thở núi sông
Từ thuở quê hương ngập tràn hận tủi
Là lúc thơ tôi máu lệ khơi dòng
Thơ sông núi là thơ tình đấy chứ
Tình quê hương, tình dân tộc, tình người
Từ lập quốc đã thơm từng ý chữ
Từ mẹ ru, êm ái đã là nôi
Như những tiếng kêu thương từ đáy vực
Thơ tôi buồn vì dân tộc tôi đau
Nếu người đọc cảm thông hồn bút mực
Xin tạ ơn người đã hiểu tình nhau
Còn nếu chẳng, tôi cũng đành chịu vậy
Nhưng xin người đừng bắt bút tôi cong!
Thơ tôi viết những gì tôi nhận thấy
Vì thơ không gian dối, nói sai lòng!!!
Xin để cho thơ nói điều rất thật
Nếu muốn cây lành khai nhụy đơm hoa:
Phải quật khởi đòi tự do đã mất
Phải xây đời dân chủ tại quê ta!
Tôi không viết, sẽ muôn người khác viết
Dưới bình minh, sự thật phải phơi bày
Đâu chính, đâu tà, mọi người đã biết
Thế kỷ này không quá đỗi thơ ngây!
Một trong những quyền làm người căn bản
Là tự do tư tưởng đấy, xin thưa
Tìm Tự Do, vượt biên vì quốc nạn
Dẫu tha hương, đừng sống nhé, kiếp thừa!
Xin đừng bởi lợi riêng mà chà đạp
Lên tình chung, tình đất nước quê hương
Thế hệ ta đã lỡ lầm, tan nát
Thế hệ cháu con chớ dẫn sai đường!!!
Ngô Minh Hằng
*
Lại Lũ VC Thối Tha
Kính tặng đông bào quận Thanh Xuân/Hà Nội
Cộng Sản Việt Nam lũ thối tha.
Phần ba thế kỷ chiếm sơn hà
Tóm gom công sản dồn kho đụn,
Cướp giựt lương dân đoạt cửa nhà.
Cán bố, tỷ gia danh bán rộng,
Vẹm con, triệu phú tiếng đồn xa.
Mà giờ cũng vẫn còn vơ vét,
Hốt phẩn đồng bào ăn thả ga!
Ngô Phủ
*
Ngày Về
I.
Ngày về mây cuộn gió gào
Lá thu tơi tả quyện vào mênh mang
Lòng ta chợt bàng hoàng với lá
Giữa thôn trang hồn rã cơn mê
Mười năm bại tán não nề
Mười năm ẩm lệ sơn khê bẽ bàng
Giờ bản cảnh điêu tàn thấy rõ
Khắp sơn hà vò võ cư tang
Người người câm cứng kinh hoàng
Anh hùng nữ kiệt dậm trường lưu ly!
Người đi lớp lớp đi đi mãi
Sỏi đá buồn cuối bãi hoang sơ
Đêm đêm trăng chiếu thẫn thờ
Thuyền bên bãi quạnh buồn chờ trong sương!
II.
Ta về dậy khúc đoạn trường
Hàng cây già rụi bên đường ưu tư
Gió lên réo gọi mây mù
Đón người "cải tạo", tên tù cổ sơ
Ngày về những tưởng nằm mơ
Người xưa bóng khuất đáy mồ oan khiêng
Tủi hờn hàng bụt ngả nghiêng
Mười năm vắng chủ chẳng phiền trổ hoa
Dòng sông u uẩn trước nhà
Nước lên bãi lở thuyền xa bến sầu
Thương ai đợi chốn giang đầu
Sóng vờn mưa dập nhịp cầu gẫy đôi
Vào nhà mưa dột vách tơi
Ba gian trống trải mẹ ngồi đợi con
Da nhăn tóc bạc lưng còm
Mắt thâm nhòa lệ mỏi mòn tháng năm
Lòng con trĩu nặng thâm ân
Thương đời từ mẫu nhọc nhằn vì con
Bao nhiêu thệ ước không tròn
Tóc đà sương điểm con còn trắng tay
III
Ta về như gã cuồng say
Tiệc tàn ly cạn hình hài xác xơ
Bạn tri kỷ hững hờ ngoảnh mặt
Người đồng song vắng bặt tăm hơi
Mình ta lủi thủi giữa đời
Hỏi trời trời nín, hỏi người người lơ
Giờ dân Việt bơ phờ trông thấy
Bể dâu này được mấy từ tâm
Ngươi đi chân đất áo chàm
Bao năm xe cát dã tràng bể Đông!
Buồn ra ngắm lại dòng sông cũ
Tìm lại vô tư thuở thiếu thời
Lục bình ngày cũ vẫn trôi
Trăm năm rồi cũng một đời lang thang
Hỡi người xa ngút ngàng bốn bể
Lịch sử đen người để ai ghi?
Ngàn năm gió cát chai lì
Hung quân bạo chúa mấy khi trường tồn?
IV
Ta về nương náu thôn làng cũ
Trải đời tàn lịch sử ban cho
Ngày ngày bữa đói bữa no
Chờ cơn bão lớn xóa nhòa điêu linh
Nửa đêm trở giấc giựt mình
Dập đầu sám hối tội tình ai gây
Chạnh lòng nhớ cảnh đọa đầy
Hàng hàng lớp lớp phơi thây núi rừng
Ngưu đầu mã diện reo mừng
Nói cười hô hố rợn rùng trời Nam
Xúm nhau bàn chuyện bắt quàng
Trời câm đất nín, người cam phận người!
Cuối đầu ta cảm ơn trời
Bèo mây trăng gió trọn đời của ta
Vui lên đi hỡi trăng tà
Dẫu đời phản trắc còn ta với mình
Quên quên một kiếp ba sinh
Sơn hà đâu chỉ riêng mình ai lo
Khôi khôi thiên võng khó dò
Sinh ly, dị diệt là trò hóa công!
Hỡi người mài kiếm bên sông
Cho ta trao gởi nỗi lòng dân Nam
Bể dâu thân trót lấm chàm
Chờ thời đại lớn giải oan cừu này!
Bạch-Loan
*
Dòng sông định mệnh
(Nhớ về ngày Quốc Hận 20-7-1954)
Khóc cùng con nước của dòng sông
Tiếng nấc còn đây, vẫn não lòng
Bến Hải đớn đau, tình dân tộc
Hiền Lương đôi bến mỏi mòn trông
Vết cắt đến nay còn mâng mủ
Tự do dân chủ, mãi hư không
Đất nước lầm than, sầu vạn nẻo
Giang sơn tan tác, tấm lưng còng
Bao năm "thống nhất" thừa tủi nhục
Cả nước hao gầy trong bão giông
Kẻ ở xót xa, sầu Quốc Phá
Người đi khắc khoải, hận Gia Vong
Mơ chung một cõi trời quang tạnh
Giải hết oan khiên giống Lạc Hồng
Phạm Thanh Phương
*
Tặng Các Nhà Dân Chủ Quốc Doanh
[Trong khi các chiến sĩ nhân quyền thứ thiệt bị quản chế thì mấy nhà đấu tranh Dân Chủ Quốc Doanh được Đảng VC cấp Visa xuất cảnh đều đều]
Tuyên ngôn tuyên cáo phát ào ào
Cà-vạt com-lê, mặt bảnh bao
Chiến sĩ Quốc Doanh cần đánh bóng
Tay sai thứ thiệt phải đề cao!
Cò mồi phe phẩy đi công tác
Chính khứa thơ ngây tới vái chào
Khốn nạn vàng thau còn lẫn lộn:
Quốc Doanh xuất ngoại dễ dàng sao!
Hồ Công Tâm
*
Bộc Trực
(cảm thán)
Ngôn từ bộc trực có đôi khi
Phản ứng gây ra trái ngược đi
Kẻ nhận câu bình khen sắc sảo
Người chê tiếng góp trách chi li
Do mình chẳng khéo dùng lời tỏ?
Bởi bạn không tường đọc ý ghi?
Nhắm mắt làm lơ nào phải dễ
Lúc duyên đã nặng với Đường Thi.
Vntvnd
*
Chơi Uổng Tiếng
Sống mà giả dối bị đời khi
Bộc trực thẳng đường mạnh dạn đi
Kém mổ xẻ lời: Quân dốt nát
Thiếu phân tích việc: Thứ cu li
Tâm hồn đê tiện thường che giấu,
Bụng dạ hẹp hòi hay gút ghi
Hạng nhỏ nhen này chơi uổng tiếng,
Bàn chi cho phí một vần thi?
Ngô Phủ
*
Nực Cười Chuyện Làng Thi
Đường đời giông bão vẫn nhiều khi
Gặp chuyện phải làm, dấn bước đi
Lời tục đâu sờn tâm lẫm liệt
Bụi trần nào lấp ngọc lưu li
Giả nhân giả nghĩa ta thường thấy
Nuôi oán nuôi thù họ vẫn ghi
Phản bạn lừa thầy phơi mặt mốc
Nực cười sâu bọ hổ Làng Thi
Thiên Tâm
*
Thơ Nguyễn Chí Thiện
Đất Nước Tôi
Đất nước tôi yếu nghèo bé nhỏ
Lại chịu toàn tai họa quá to
Đồng bào tôi sống yên lành như thỏ
Cũng mỏi mòn tù ngục nằm co
Các loại mồ hôi đều chảy vào kho
Máu nhuộm cờ, hoa trưng bày đây đó
Mắt địa cầu cận thị lòi to
Lệ cứ tha hồ lụt nhỏ
Miễn là mùi xoa thay thành cờ đỏ
Vẫy mừng bọn cướp tự do
Đạo mạo, thung dung trên tàn tro xương sọ
Tôi không nhớ hết tên bọn nó
Duẩn, Giáp, Hồ Hề, Chinh Xu gì đó!
(1971)
Nhìn Xuất Cơm
Nhìn suất cơm- cực hình tra tấn
Vừa khổ đau, vừa căm giận bừng bừng
Chúng đang xẻo của ta từng miếng thịt
Hút của ta từng giọt máu bi thương
Chúng cho ta ăn thua một con mèo
Và khoái trá nhìn ta xương da lủng củng
Đi đứng lờ đờ, xanh bủng, mắt mờ run
Chúng bảo ta vẫn còn nghị lực
Vẫn ngấm ngầm sáng tác
Tiếp tục nuôi ý đồ xấu xa bôi xấu Đảng
Lần thứ hai trước mắt địa cầu
Chúng hứa bắt ta phải quỵ gối, cúi đầu
Ngậm đắng nuốt sầu tới ngày lấp lỗ
Mang theo thơ phú xuống mồ
Nhờ Diêm Vương xuất bản
Cho loài giun đất đọc ngâm!
Ta không trả lời
Lấy mùi xoa lau qua vầng trán
Vầng dương còn cháy đỏ
Dẫu hoàng hôn!
(1987)
Khi Muối Chát
Khi muối chát đưa vào mồm thấy ngọt
Và khi lá sắn hóa bùi thơm
Cũng là khi tôi lấy máu lẫn đờm
Quết vào mặt Mác- Lê bằng mọi giá
Kể cả giá treo cổ
(1976)
Toàn Toán Đan
Toàn toán đan đôi, chất chồng một xó
Sàn dưới, sàn trên như hấp như nung
Bị lèn như trong một chiếc cạp lồng
Hơi đất hơi người bốc lên, thở khó!
Quần áo nồng hơi giăng đầy đây đó
Muỗi rệp tung hoành, chuột gián lông nhông
Mùi hố tiêu, hố tiểu cùng xông
Hủi, suyễn, ho lao, điên rồ, náo động!
Cứ như thế lui lần sự sống
Cứ như thế rụng dần từng mống...
(1968)
--Last edited by LienMangVietSan on 2006-08-01 01:11:17 --
|